LỜI NÓI ĐẦU
Lời kêu gọi của Đức Trần Hưng Đạo Đại Vương
Hướng đạo nầy ôi! Cố gắng lên!
Trời ban sứ mạng, khá tâm bền.
Đuốc linh rọi bước đưa người thế,
Gánh đạo, nghiêng vai, xứng đáp đền.
Nầy chư hiền! Ngày giờ nhặt thúc, công cuộc hoằng dương giáo lý còn đòi hỏi nhiều nghị lực, tâm hạnh ở các hiền. Các hiền nên nhận kỹ sứ mạng của Trời đã đặt lên vai của mỗi người. Làm sao đây cho tròn trách nhiệm lớn lao ấy?
Nếu chư hiền không cố gắng suy xét, thì chưa thấy được trọng trách của mình ra sao.
Nếu lần nầy Thượng Đế thị hiện ở thế gian bởi công vụ hết sức to tát, thì chư hiền phải hiểu đó là một cơ hội may mắn đặc biệt, chẳng dễ gì gặp lại lần thứ hai.
Nếu chư hiền chẳng phóng tầm mắt xa rộng, thì chắc coi mình cũng như các nhà sư ở Phật giáo, các đạo sĩ ở Lão, Trang, các môn đồ của Khổng Mạnh.
Nếu các tôn giáo kia đã hoàn tất sứ mạng rồi, thì đâu còn cần dùng đến ai nữa làm chi?
Minh Lý ra đời với một sứ mạng quan hệ, là để tiếp tục hoàn thành công cuộc cứu rỗi của các nhà đạo học kia mà! Sứ mạng có khác, thì việc làm không thể giống nhau được. Xin chớ hiểu lầm mà hư việc.
Nếu Minh Lý xuất hiện dưới hình thức một tôn giáo như: Phật giáo, Khổng giáo, Ấn Độ giáo, Hồi giáo, Cơ đốc giáo, … thì không có ý nghĩa, mà còn bày nhiều khối, nhiều chi, gây thêm rắc rối cho thiên hạ.
Nếu Minh Lý ra đời cốt để truyền pháp độ sanh, giải thoát linh hồn cho nhơn loại, thì đã có Tam giáo rồi.
Nếu Minh Lý ra đời chỉ lo giải quyết về đời sanh sống, thì có các học thuyết, các chủ nghĩa.
Nếu Minh Lý ra đời, cố trị an thế gian, thì có các nhà chánh trị, đâu cần gì đến ta, mà có ta lại càng thêm nhiều mối tranh chấp.
Vì tranh chấp, vì dị đồng, vì lý tưởng xung đột, vì tín ngưỡng chia rẽ, vì quyền lợi đảng phái, nên đảng phái cạnh tranh mà “nền đạo mới” phải ra đời. Ra đời để đem lại sự đồng nhứt cho loài người, làm cho chấm dứt những tình trạng thù ghét, rẽ riêng, thì sự lập thành một tân tôn giáo mới là có ý nghĩa. Vậy vai trò của Minh Lý là phải giải quyết bao nhiêu vấn đề thắc mắc cho nhơn loại, bằng sự sống tình thương và lẽ thật giữa loài người.
Nhưng chắc chi mỗi hiền thiệt đem lòng tin tưởng về cái sứ mạng thiêng liêng nầy mà làm xong nhiệm vụ cao cả đó, vì đời nay người ta tiến bộ đủ cả mọi mặt.
Nói về giáo lý thì các tôn giáo trên hoàn cầu đều có một tổ chức sâu rộng khắp nhơn gian, ảnh hưởng thâm nhập ở quần chúng, như đã nhuộm thấm vào lòng người. Trên lịch sử, thì đã bảo đảm triết lý hoàn thiện và đoàn thể đông đúc. Về học thuyết, thì đủ thuật tài tình, tuyệt diệu. Về chính trị, xã hội, họ giàu mạnh, nào bom súng, tàu thủy, máy bay, chiến xa, quân lực… Ta thì sanh sau đẻ muộn, nước yếu dân hèn, làm gì mà dám cao vọng đề xướng những việc bằng Trời. Thật khó mà tin!
Nhưng các hiền bình tĩnh một chút mà suy nghĩ cho kỹ càng: Thế giới ngày nay sẽ làm gì? Nhơn loại ra sao? Các tôn giáo, học thuyết, chủ nghĩa trên hoàn cầu sẽ đi đến đâu? Người ta đương nghĩ gì, muốn gì, tin tưởng những gì, để giải quyết được bao nhiêu nỗi khổ đương ngự trị ở lòng họ?
Có phải họ muốn hòa bình không? Muốn sống cuộc đời yêu thương, lành mạnh không? Sự khao khát đó, sự trông chờ một vị Thần bảo tồn cho sanh mạng họ đặng an ổn, thanh bình chăng? Nhưng ngày nay chưa ai nghe ai, chưa người thiệt tình để ý đến đó, là vì ai cũng nghĩ chỗ “ưu thắng liệt bại” mà thôi, nên có ai chịu nhường ai?
Vì lẽ đó mà rồi đây các cuộc chiến tranh nguội, chiến tranh nóng sẽ tiếp diễn, trận địa nầy đến trận địa khác cứ tiêu diệt lẫn nhau. Cho đến một ngày nào, thế giới sẽ chỉ còn một anh hùng vô địch. Nhưng anh hùng đó cũng bị thiên khiển, mà nhơn loại cũng oán thù nhau. Thế thì chỉ có kẻ nào ưng sống bằng lẽ thật, bằng tình thương là được tồn tại mà thôi.
Các hiền cũng nhận thấy ở thời cuộc nay mai thế nào, nếu không có tiếng gọi vang lên, không được lòng Trời ngó lại, thì buổi hạ nguơn nầy sẽ đến tận diệt. Vì vậy mà các Thiên sứ của Trời đã rảo khắp nhơn gian, đốt đuốc dẫn đường, túc giọng còi linh mà kêu gào nhơn thế dừng chơn, đón ngày hạnh phúc.
Tuy sức mình yếu, tài mình hèn, nhưng lòng mình đầy dẫy sự sáng suốt, yêu thương. Bên cạnh mình có một quyền năng điều động. Con đường mình đi là lối bằng phẳng, đến sau mình còn biết bao nhiêu quyền pháp tiếp tục làm hậu thuẫn cho công cuộc tương lai duy nhứt hoàn cầu!
Bổn phận của nền giáo lý mới ra đời, không lập một pháp gì khác hơn là kết tinh giáo lý, học thuyết Đông Tây kim cổ làm một chương trình để tự tu, tự độ, mà độ dẫn loài người. Cái tinh ba thuần nhứt đó được qui tựu, trở thành một tổ chức dung hòa, mà sứ mạng của chúng ta có bổn phận tiền phong, dọn đường cho một Đấng Quyền pháp trọn lành đến sau. Đấng ấy có đủ ân oai chận đứng được nỗi thống khổ đương diễn hành, mà cảm hóa được lòng người trở về cùng chơn lý đồng nhứt. Quyền ấy, pháp ấy đã trao cho các hiền một phần để lập công, để gây thiện duyên cùng nhơn loại và để nương đó mà phản bổn huờn nguyên.
Các hiền cứ tin và vững tin ở sau lưng mình, trước mặt mình, trên đầu mình và trong lòng mình có một Thần Lẽ Thật đương bảo hộ mình làm tròn nhiệm vụ. Thần ấy chưa hiện ra một cách rõ ràng, là bởi mình còn thiếu lòng tín ngưỡng và kém phần đạo hạnh.
Thần Lẽ Thật sẽ đến cùng ta và cũng đến trước mọi người. Nếu không có Thần ấy ra đời, thì chắc gì chúng ta làm tròn cái sứ mạng đó. Nhưng tuy vận hội đã suy, mà vì cộng nghiệp loài người còn to, cơ hủy diệt còn đương trình diễn để phá hoại cái cũ kỹ, mà xây dựng cái tương lai mới mẻ, nên Thần ấy còn đương ẩn chờ mạng lịnh.
Vậy muốn biết tôn chỉ của Minh Lý như thế nào và chương trình sinh hoạt của mỗi người phải làm gì, hãy đi sâu vào chương lý giải sau nầy sẽ rõ.
TRẦN HƯNG ĐẠO
Top