Đọc kinh cũng như lễ bái tập thể, phải đọc giọng bình thường, thong thả đúng trường canh và hòa nhịp với nhau. Không đọc quá lớn mà lấp giọng người bên cạnh, khi mình không nghe người bên cạnh đọc, nghĩa là đã đọc quá lớn, nên đọc nhỏ lại. Khi mình đọc chậm hay nhanh thì điều chinh tôc độ lại cho đúng với nhịp độ chung.
Các kinh khen ngợi hay mừng, người chủ lễ xướng đọc hơi nhanh một chút, giọng mừng vui khen ngợi cho đàn tràng đọc theo, khác với cách giọng đọc bình thường.
Đọc kinh thì dù đứng hay quỳ, thân mình phải giữ cho ngay ngắn, đầu hơi cúi xuống một chút. Ý nghĩ phải chú vào câu kinh đang tụng để không đọc sai. Khi đọc câu nào có nêu tên Phật, Trời, Tiên, Thánh, Thần thì phải cúi đầu. Trong khi cúi đầu, tay vẫn phải khoanh (nếu đứng) hay là chắp để trước ngực (nếu quỳ) như thường, không buông tay hay chống xuống đất mà thành ra lạy. Khi đọc bài kinh nào, đến câu cuối đều phải cúi đầu. Chú ý: Khi cúi đầu thì đừng cúi xuống nhanh quá, vì như vậy khi mới đọc nửa câu kinh mà đầu đã cúi sát xuống thì tiếng đọc nghe không rõ và phải cúi đầu lâu chờ đến câu kinh kế tiếp, còn nếu ngước lên sớm quá thì không cùng nhịp với đạo hữu chung quanh.
Top